Hôm đoàn Nghệ thuật ca kịch Huế công diễn vở kịch "Hồ Chí Minh - ký ức màu đỏ" tại Nhà hát Lớn Hà Nội, vì một vài lý do chúng tôi không đi xem được. Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật ca kịch Huế mời chúng tôi vào Huế xem buổi công diễn đầu tiên vở kịch này tại Huế do Sở Văn hoá Thông tin và Du lịch Thừa Thuên Huế tổ chức đúng vào ngày kỷ niệm thành lập Đảng 3-2.. (Xem tiếp)
Xin đưa lên đây ca khúc "Ta nợ" do Nguyễn Quang Nhàn sáng tác để tỏ lòng tri ân người bạn - nhạc sỹ Nguyễn Quang Nhàn đã đồng cảm với tôi trong bài thơ "Ta nợ" do tôi viết cách đây không lâu.
Đọc bài thơ Ta nợ, Nguyễn Quang Nhàn cầm đàn gẩy lên những nốt nhạc rồi vội vàng mail xin phép tôi để Nhàn viết nhạc theo bài thơ này. Tôi rất cảm động. (Xem tiếp)
Xin giải thích luôn "chuyện bây giờ mới nói" nghĩa là chuyện đến hôm nay hết viêm thanh quản, Thanh Chung mới nói được, chứ không có gì bí mật, he he, giật tít thế cho nó hấp dẫn.
Do lao tâm khổ tứ chiến đấu với các thế lực mờ ám trên toàn trái đất, Thanh Chung về đến Việt nam với sợi dây thanh quản số 3 bị viêm nặng, từ đó có hiện tượng khớp lưỡi bị xơ cứng do... lưỡi lhông được hoạt động! Lưỡi chỉ không hoạt động trong việc "phát sóng chương trình truyền thanh trực tiếp" thôi chứ những việc gì khác thì phóng viên bổn đài chưa có thông tin chi tiết. Khi nào có thêm thông tin gì mới, bổn đài sẽ xin nhanh chóng cung cấp tới bạn nghe đài. (Xem tiếp)
Lão Hâm mê dưa cải
và cà muối nhà cụ Lụa. Dưa cụ muối kiểu gì mà luôn vàng và thơm, xen mấy cọng
hành trắng nõn, ăn rất tốn cơm. Với mỗi mấy thìa nước dưa muối chan lão Hâm
cũng có thể đánh bay vài bát cơm nguội. Cà muối thì dòn, không đâu có. (Xem tiếp)
Bỗng
dưng anh thấy thèm khát được ngắm cánh đồng vàng hoa cải. Hoa cải mỏng manh, giản
dị gắn với ký ức những năm đạp xe đi sơ tán dừng lại trên sườn đê đứng thở, thả
tầm mắt ngắm mênh mông xanh và vàng trong hiu hiu giá lạnh. (Xem tiếp)
"Người Việt dùng hàng Việt!" - câu khẩu hiệu này có từ thời xa
xưa khi cha ông chúng ta tẩy chay hàng hoá do Pháp nhập vào Việt nam, là một cách
biểu lộ lòng căm thù đối với giặc ngoại xâm.
"Người Việt dùng hàng Việt!"
còn có một ý nghĩa nữa là người Việt hãy chăm lo cho sản phẩm Việt không bị chèn
ép và mai một. Trong thời hiện đại, mất thị trường đồng nghĩa với mất nước. Yêu
nước là phải tìm mọi cách phát triển một nền sản xuất hàng hóa đủ mạnh để chí ít
chiếm lĩnh được thị trường nội địa, rồi dần dần vươn ra nước ngoài. (Xem tiếp)
Gã tên là Đại, người đời cho thêm chữ hèn vào nữa thành ra gão
có tên kép là Đại Hèn.
Lão hèn trong cách ăn mặc. Cái thời ai cũng mặc áo rách và cũ để
tỏ ra là mình thanh đạm gần gũi người lao động thì gã mặc rách hơn và cũ hơn.
Hai cái mông và hai đầu gối quần ka ki được chần đi chần lại, cái áo sơ mi gợi
nhớ màu trắng nguyên thuỷ được lộn cổ, vá vai. (Xem tiếp)
1.Cụ Vi Văn Định từng làm tổng đốc tỉnh Thái Bình
dưới thời Pháp cai trị, nổi tiếng đàn áp cách mạng nhưng thực ra cụ là người
trí thức cách mạng, ngoài miệng cụ chửi cộng sản nhưng ngầm giúp che giấu
cán bộ hoạt động bí mật. Hai cuộc họp hội nghị trung ương đảng được tổ chức
thành công tại chính nhà cụ trong khi thực dân Pháp ráo riết tìm kiếm khắp nơi. Cụ đã gả hai người con gái là bà Vi Kim Ngọc cho nguyên Bộ trưởng giáo
dục chính quyền cách mạng Nguyễn Văn Huyên, bà Vi Kim Phú cho giáo sư Hồ Đắc Di
nguyên Giám đốc Đại học và gả cô cháu Vi Nguyệt Hồ cho giáo sư Tôn Thất Tùng. (Xem tiếp)
Trong ngõ nhà lão Hâm có hai ông bạn chơi thân với nhau. Một ông
là Dương Lễ, ông kia là Lưu Bình. Họ thân nhau lắm, thân từ thủơ còn đi chăn trâu,
bắt cá, lội đồng.
Họ trưởng thành, hiện mỗi ông làm sếp một cơ quan khá to. (Xem tiếp)
Mỗi người thường có một thú đam mê nào đó, tiếng Anh gọi là
hobby. Ông Viện trưởng một viện nghiên cứu sống trong ngõ nhỏ, có cái nhà nho
nhỏ và miếng vườn cũng nho nhỏ. Ông này trồng một ít chậu hoa, một ít cây cảnh và
mươi giò phong lan. Vì mê trồng cây nên ông rất mê nước giải. (Xem tiếp)
Lão Hâm đoan chắc là cả nước Việt nam buồn vì đội U23
của mình đã thua đau trong trận chung kết bóng đá Seagames 25 tổ chức tại Lào.
Lão Hâm cũng tin chắc là mình yêu bóng đá không kém bất
kỳ ai. Vì quá yêu và đã quá nhiều lần tình yêu đó không được đền đáp, dịp
Seagames này Lão Hâm không ồn ào bộc lộ cái tình cảm da diết và bỏng cháy ấy như
nhiều người khác. (Xem tiếp)
Bà
Liên là cháu nội của một nhà tư sản chuyên kinh doanh chè từ những năm đầu thế
kỷ hai mươi. Nhà tư sản này biết cách hướng dẫn nông dân kỹ thuật trồng chè,
cam kết thu mua với giá định trước và áp dụng nhiều biện pháp quản trị kinh
doanh làm cho thương hiệu chè của ông trở nên nổi tiếng. (Xem tiếp)
Mụ
này có cái tên lạ đời và mụ cũng có cuộc đời không giống ai.
Đi
thanh niên xung phong về, bố mẹ chết hết, mụ xin làm công nhân cho một xí nghiệp,
nuôi thằng em ăn học. Đến khi thằng em có vợ thì nó đuổi chị ra khỏi nhà. Nhà này
của tao, nó bảo thế. (Xem tiếp)
Sếp đi đâu thì cũng là đi công
tác, mọi chi phí cho chuyến đi được phòng Tài chính kế toán khéo léo phân bổ
vào các khoản hành chính phí, quản lý phí, quảng cáo phí, hoặc quỹ nghiên cứu
sản phẩm mới của Tổng Công ty. Ở ta, phần lương công khai của các sếp không
đáng là bao nhiêu, dẫu đã hơn cả chục lần lương người lao động. Các sếp vẫn thường
kêu ca là lương lãnh đạo quá thấp, họ giả vờ quên các khoản thu nhập không tên
và các khoản chi khổng lồ cho các chuyến đi công tác giải quyết nhu cầu cá nhân
của các vị ấy. Nếu tính cả việc vài năm thay xe hơi sang trọng một lần thì có
ông phóng viên nọ tính ra rằng cứ vài năm sếp lại nướng vài trăm tấn thóc vào
cái salon di động một lần. (Xem tiếp)
Cường là người hy sinh sớm nhất trong số con trai lớp C chúng tôi
ra trận. Nó nhập ngũ năm 1963, năm 1969 gia đình nhận được giấy báo tử. Bốn mươi
năm sau mấy đứa em mới tìm ra hài cốt ông anh sau nhiều chuyến lặn lội tìm kiếm
khắp miền Tây Nam bộ. (Xem tiếp)
Bốn ông bạn thân từ thời chiến tranh biên giới bây giờ mỗi người
lập nghiệp một nơi, nhân dịp cùng có mặt ở Hà nội, bấm di động hẹn nhau ra quán
bia Ngọc Hà hội ngộ vườn đào.
Ông giám đốc Công ty tư nhân đã đặt trước phòng VIP đóng kín, có
máy lạnh và các em chân dài bưng bê và bật bia phục vụ, đến giờ chỉ việc xuống
xe, lững thững đi vào nhà hàng quen thuộc. (Xem tiếp)
Lão
Bẹp là bộ đội về hưu. Căn cứ cái áo lão mặc khi đứng bơm xe đầu ngõ thì có thể đoán
là lão từng là sĩ quan. Cái áo cũ, cái mũ cũng cũ như chính lão. Ừ ai già mà chẳng
cũ. Song cái cũ của lão lại cộng thêm cái gầy guộc, trông rất thảm hại. Khi lão
đứng bơm xe, hai cái ống chân và cái ống bơm to bằng nhau, chỉ có điều là cái ống
bơm thì thẳng còn hai ống chân lão thì cong, tôn vinh hai cái đầu gối có vẻ như
to quá mức cần thiết. (Xem tiếp)
Đường
trong ngõ nhà lão Hâm đã được bê tông hóa mấy năm nay. Căn cứ con đường này, lão
Hâm đưa ra một định nghĩa bê tông hóa đường sá nói riêng và đô thị hoá nói
chung là một quá trình từ nghiền đá và đất sét làm clinke rồi nung clinke thành
xi măng, chuyển số xi măng đó về đô thị, trộn với cát sỏi đổ ra đường hoặc xây
nhà. Tóm lại là mang đất đá ở nông thôn về thành thị, ai muốn đổ kiểu gì
tuỳ thích. (Xem tiếp)
Sát
tường nhà lão Hâm là nhà ông Uỷ ban. Ông này mới mua đất làm nhà hơn một năm
nay.
Ở
ta phong trào chống tham nhũng cực mạnh, lâu lâu lại có một tên tham nhũng bị đưa
ra tòa, báo chí làm rộn ràng ồn ã, tên này bị nhốt tù vài năm rồi nhờ cải tạo tốt
nên được ân xá trước thời hạn, nhường chỗ cho tên khác vào ngồi đỡ vài năm. Bọn
tham nhũng vào tù lấy chi mà tham nhũng tiếp? Kiểu gì rồi chẳng tiến bộ? (Xem tiếp)
10 Dec, 2009
Suy nghĩ vẩn vơ (9) - Chiếc đồng hồ trong túi xách
Cách
đây hai mươi năm, giống hệt các vị công chức quèn khác, lão Hâm hay xách cái túi
giả da đi làm, đựng giấy tờ tài liệu và cả cái cặp lồng cơm trong đó. Nhiều lần
đi hội họp, lão được tặng những cái túi khác đẹp hơn, cái thì lão dùng, cái thì
đem cho lại người khác. Mấy cái túi cũ lão vứt lăn lóc dưới gầm cầu thang. (Xem tiếp)
Càng lớn thằng Lợi càng không giống bố. Nhiều người xì
xào và Quân cũng biết thế. Thằng bé chín tuổi mảnh dẻ thanh tú, khác hẳn với ông
bố thô tháp to cao, chưa kể cái mặt thằng Lợi không có lấy một nét nào giống Quân. (Xem tiếp)
Ông
Chân chết sau sáu tháng đau ốm được con cháu thuốc thang chăm sóc chu đáo. Đã
chín mươi lăm tuổi, ông chết cái chết tự nhiên của người sống khỏe mạnh và tử tế.
Anh con cả đại tá xin nghỉ hưu sớm để chăm sóc bố, gần như hai tư trên hai tư giờ
anh kề cận bên người cha kính yêu của mình, vừa để trả ơn sinh thành dạy dỗ, vừa
muốn được nghe những lời tâm sự hoặc căn dặn cuối đời của ông già. (Xem tiếp)
Vào
đận dịch cúm H5N1 bùng phát, thành phố cấm nuôi gà nuôi chim. Đúng nửa đêm, ông
bạn của lão Hâm ăn mặc như trá hình, bí mật mang cái lồng chim phủ vải kín mít
đến nhà lão Hâm:
-Ông
ở ngoại thành, chính quyền không làm gắt lắm, ông nuôi giúp tôi con vẹt này mấy
tháng. (Xem tiếp)
Xuân
Ngái là một cô gái quá thì. Đã gần hết tuổi băm mà vẫn chưa chồng. Cô sống một
mình, có gian hàng văn hóa phẩm nho nhỏ ở một thị xã miền Trung. Tiền cô làm ra
đủ ăn, đủ cả cho việc mua tem thỉnh thoảng gửi bài cho báo này báo nọ và vào blog
đăng những bài thơ sướt mướt. (Xem tiếp)
Cách
nhà lão Hâm không đầy một trăm mét là nhà của Xuân - người làm nghề khoan cắt bê
tông. Người ta hay quen miệng gọi Xuân là Khoan cắt.
Khoan cắt làm công nhân cho một xí nghiệp, lương
thấp quá, hắn bỏ ra làm ngoài. Hễ cứ có ai gọi là hai bố con Khoan cắt chở nhau
đi, cùng với bộ đồ nghề nặng chĩu máy khoan, máy cắt, dùi đục các loại. (Xem tiếp)
Thằng Bờm có cái quạt mo, Phú ông xin đổi ba bò chín trâu...
Ngõ
nhà lão Hâm có rất nhiều Bờm. Bờm là thành phần cơ bản trong xã hội, là số đông
dân cư và là lực lượng phát triển của cái ngõ nhỏ ngoằn ngoèo đi lên từ một khoảnh
ruộng cách đây mấy chục năm để nay trở thành cụm dân cư hơn hai trăm hộ dân. (Xem tiếp)
Lâu
nay có một chương trình phát trên Đài Truyền hình Việt nam tên là "Tôi yêu Việt nam"
do hãng Honda tài trợ. Một anh người Nhật đẹp trai nói rất nhiệt tình: "Tôi yêu
Việt nam!"
Đất
nước mình đáng yêu, nếu người nước ngoài có yêu Việt nam thì cũng không phải là
chuyện lạ. Nhưng sao cái ông Honda lại yêu Việt nam tha thiết đến thế nhỉ? (Xem tiếp)