Mua bán cháu chắt

Nghe trong ngõ có có tiếng rao “Ai bán cháu chắt không!?” lão Hâm lấy làm lạ mở cổng ra xem. Một tên hình dáng dân đồng nát đang đạp xe cái loa leo lẻo phát ra lời rao từ bộ tăng âm chạy ác quy gắn ở sau xe. Bây giờ hầu hết các loại rao bán rao mua đều hiện đại hóa như thế rất ít người rao bằng thiết bị tự có tức là bằng mồm như ngày trước.

- Này anh kia anh mua gì thế?

- Cháu chào bác cháu mua đời cháu chắt. Chuyện này tế nhị lắm xin phép bác ta vào nhà nói chuyện?

Thấy mặt mũi gã đồng nát không đến nỗi nào mặt khác nhà lão Hâm đã gắn bùa trừ tà rồi. Tà ma tao còn không sợ sợ gì thằng đồng nát gầy còm? Lão Hâm đưa tên đồng nát vào sân đứng nói chuyện.

- Cháu mua các loại đời từ cháu gọi bằng ông bà trở đi. Cháu chắt chút chít chụt chịt gì cũng mua tất!

- Mày mua để làm gì?

- Đó là việc của cháu bác có bán thì cháu mua.

- Đời cháu mày mua bao nhiêu?

- 1000 cây vàng một đứa.

- Đời chắt?

- 500 cây.

- Đời chút?

- 300 cây.

Lão Hâm khởi động con máy tính siêu tốc trong đầu lão. Thế nghĩa là đời càng xa thì càng rẻ. Chắc là vì đời càng xa thì chúng ta càng không có khái niệm và tình cảm gì với chúng nó?

Lão Hâm có hai thằng cháu còn nhỏ có ai gạ mang cả núi vàng ra đổi lão cũng không chịu nói gì chỉ có 1000 cây?

Đời chắt sẽ là con của hai thằng cháu. Khi chúng nó có con lão Hâm e chừng đã ngao du ở trên bàn thờ ngắm gà khỏa thân rồi. Lão sẽ không biết mặt chúng nó chúng nó không biết lão là ai.

Con cái của chúng nó (là đời chút) thì càng không biết lão. Bọn này có giá 300 cây vị chi là 10 tỷ. Có thể mua được một biệt thự. Khéo thì mua thêm được một con Toyota Camry…

Nhưng lương tâm nào cho phép ta bán các thế hệ mai sau? Chúng ta sống vật lộn với gian khổ cũng chỉ là để cho cháu chắt sau này được sung sướng. Vậy làm sao có thể bán chúng đi được!

- Tao không bán đâu. Trông mày thế này lấy đâu cả ngàn cây vàng để mua?

- Đó cũng lại là việc của cháu. Thế giới hội nhập rồi mà bác không biết hay sao? Tiền bạc nó cũng hội nhập bác ạ.

- Nhưng tao chả bán đâu. Xin lỗi đã làm mất thời gian của mày.

Gã đồng nát không hề bực mình lễ phép chào rồi dắt xe ra ngõ bật công tắc điện rao tiếp: “Ai bán cháu chắt không!?”

Lão Hâm vội chạy theo:

- Này thiếu gì nghề mà mày lại đi làm nghề này. Chả ai chịu bán cháu chắt đâu.

Gã đồng nát cười độ lượng với người hâm không biết gì:

- Đó cũng lại là chuyện của cháu mà. Bác không bán nhưng cũng có người bán đấy!

*

* *

Đêm đó lão Hâm không ngủ được. Hai con mắt không làm sao nhắm lại được.

Nghĩ cho kỹ thực ra chúng ta đang bán cháu chắt của mình mà không biết hay cố tình giả vờ không biết?

Chúng ta phá rừng. Con cháu chúng ta sẽ lãnh đủ các hậu quả tai hại.

Chúng ta không bảo vệ được thị trường nội địa. Con cháu chúng ta sẽ chỉ là một lũ làm thuê.

Chúng ta không biết cách ngăn chặn thì đất nước sẽ là một bãi rác khổng lồ để cho các nước công nghiệp hàng đầu thải vào: Hàng cũ công nghệ cũ văn hóa cũ.

Chúng ta để những giá trị nhân văn nhất của người Việt bị bào mòn. Con cháu chúng ta sẽ là một lũ lăng nhăng.

Thật khủng khiếp. Ai đó đang bán mai sau của đất nước để lấy vài ngàn cây vàng?

Lão Hâm không tài nào ngủ được.

Ngoài đường bọn thanh niên ồn ào bình luận sau khi đi xem liveshow biểu diễn của ban nhạc Backstreet Boys.

Khổ thân chúng mày. Ăn phải món hàng cũ mèm nó thời thượng từ mười lăm năm trước bây giờ mất giá rồi mới chạy sang Việt nam biểu diễn. 

Sướng cái nỗi gì!

 

 

Loran

Aritelcs like this j

Aritelcs like this just make me want to visit your website even more.

pcthang

Gửi Me2bong
Chào nữ nhà văn quân đội.
Gọi bác là lão Hâm chả sai tí nào. Chính bác cũng đang phải dùng một món cũ mèm mấy chục năm giời cái thứ đồ cổ càng để lâu càng mất giá mau già lại lâu chết ấy thế mà lúc nào bác cũng nắc nỏm khen: hay hay!
---------------------------
Thế em bảo anh phải làm gì bây giờ? Hic!

Me2bong

"Khổ thân chúng mày. Ăn phải món hàng cũ mèm nó thời thượng từ mười lăm năm trước bây giờ mất giá rồi mới chạy sang Việt nam biểu diễn"
- Anh mà nói câu này ra cho đám cháu nó nghe nhất định chúng sẽ bảo: Gọi bác là lão Hâm chả sai tí nào. Chính bác cũng đang phải dùng một món cũ mèm mấy chục năm giời cái thứ đồ cổ càng để lâu càng mất giá mau già lại lâu chết ấy thế mà lúc nào bác cũng nắc nỏm khen: hay hay!
Hix

pcthang

Gửi Thái Anh
Cảm ơ Thái Anh đã đọc và động viên. Bao giờ Thái Anh về nước tôi lại sẽ có sách mới để tăng.

pcthang

Gửi Thạch Cầu
Hôm ở Sài Gòn (hôm mà Thạch Cầu bận đi Phan Thiết) tôi có cuộc nói chuyện khá thú vị với một anh bạn trên blog (xin không nêu tên). Tôi đã nói với anh ấy rằng những người làm giàu bằng năng lực và trí tuệ của mình là những người đáng kinh. Họ chính là động lực của xã hội.
Nên tôn trọng và khuyến khích người ta làm giàu chính đáng.
Thời hiện đại có nhiều tấm gương làm giàu rất hay những tấm gương đó đáng cho ta học tâp.
Một ví dụ là Bill Gate.

thaia

Lão Hâm đúng là Thâm chứ chẳng hâm chụt mô
Bài viết tuyệt!

thachcau

góp ý

Chuyện này Bác lại "Hâm" Nữa rồi!
Bác không bán vì bác biết quý cái bác có.
Người khác bán vì cóc quý cái gì ngoài tiền.
Mà nhỉ Bác không "hâm" đâu vì thế nào cũng đến ngày xòe hai bàn tay trắng "đi ra" âm phủ. Nhưng bác được con cái cháu chắt bạn bè cuộc đời tôn thờ. Còn mấy kẻ bán "tất tần tật" đó nó sẻ mang theo lời chửi của hậu thế: ĐỒ KHỐN NẠN!
Em mới là "Hâm"!!!

pcthang

Chào bác Huy Đáng
Cảm ơn lão vì câu chuyện cười ra nước mắt. Chúc Lão vui.
-------------------------
Lâu nay bắc vẫn khỏe chứ ạ?
Tôi quen viết giọng cười kể cả khi muốn khóc.

huydang41bg

Lâu quá không được mục sở thị Lão Hâm. Cảm ơn lão vì câu chuyện cười ra nước mắt. Chúc Lão vui.