Tết của tuổi thơ

By Phan Chí Thắng

Một số ảnh Bi và Tý chụp mồng 5 Tết Tân Mão ở Văn Miếu.

More...

Cả nhà đi chơi Tết

By Phan Chí Thắng

 Ngày mồng hai tết chúng tôi cho các cháu sang chơi nhà bà cụ cố. Sau đó đi Lăng Bác rồi đi thăm một vài người thân.

Trời đẹp các cháu vui chơi thoả thích.

Xin đưa một số tấm ảnh chụp hôm đó.

More...

Lão hâm rô bô

By Phan Chí Thắng

Khai bút đầu xuân tôi xin cảm ơn tất cả những ai đã có lời chúc tết tôi cùng gia đình.

Chúc các bạn một năm mới dồi dào sức khoẻ lao động sáng tạo và gặt hái nhiều thành công!

More...

Tản mạn ngày giáp tết

By Phan Chí Thắng

Hai mươi chín tết. Trời đỡ rét nhưng lại có mưa. Giảm lạnh nhưng lại tăng buốt.

Cây mai vàng bị vặt hết lá đứng trơ trụi trong giá rét kéo dài một tháng rưỡi nay. Mấy búp hoa tròn tròn xen lẫn những búp lá nhọn nhọn. Hoa và lá dừng lại ở mức mầm mà không bung ra nổi. Lão Hâm tần ngần đứng cạnh cây mai tự hỏi tình yêu của con người là như thế này sao? Muốn có những bông vàng rực rỡ vào dịp tết con người nhẫn tâm vặt hết lá cây mai bắt nó không được giận lẫy mà phải nhẫn nhịn bật ra những bông hoa đẹp để khẳng định sự tồn tại của mình mong chiếm được một chút tình yêu nơi con người?

More...

Dịch giả Đại Ngôn

By Phan Chí Thắng

Lão dậy sớm. Lão quen dậy sớm từ nhỏ. Từ cái hồi cứ đúng bốn giờ sáng là bố lão dựng đầu mấy anh em nhà lão dậy bất kể lớn bé bất kể có đứa dậy rồi chỉ ngồi ngáp vặt vì chả có việc gì làm.

Lão vào phòng vệ sinh tè một bãi sảng khoái. Tuy đã gần 70 mà lão không hề bị đi đái đêm. Người ta bảo thế là thận lão tốt. Đương nhiên là cái gì của lão cũng tốt hơn người thường. Lão hài lòng với sự tự nhận xét đó.

Dậy sớm nhưng lão không bao giờ tập thể dục. Từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ lão không biết thể dục thể thao là gì. Chỉ có người yếu đuối mới tập thể dục. Chỉ có người ham sống sợ chết mới lo giữ gìn sức khoẻ. Lão nghĩ thế. Và lão nghĩ trời cho lão tài năng trời cũng cho lão sức khoẻ. Khi nào trời muốn lấy đi cái sức khoẻ của lão thì trời cứ việc lấy. Làm sao chống lại được trời.

More...

Băng giá đầu đời - dịch giả Phan Bạch Châu

By Phan Chí Thắng

Anh Phan Bạch Châu vừa ký tặng bạn bè tập thơ dịch "Băng giá đầu đời" của anh. Tôi cũng được tặng một cuốn.

Là một nhà khoa học Phan Bạch Châu rất yêu thơ. Nhà khoa học mà không yêu thơ thì đó có thể là nhà khoa học chưa trọn vẹn?

Phan Bạch Châu làm thơ và dịch thơ. Cả hai việc anh đều làm cẩn trọng tỷ mỉ không khoa trương ồn ào.

"Băng giá đầu đời" là tập thơ anh dịch từ nguyên bản tiếng Nga gồm 41 bài anh chọn của 9 cây đại thụ thi ca Nga. Không có Pushkin có lẽ vì nhiều người đã dịch Pushkin rồi. Đó là quyền của anh "gu" của anh.

Phan Bạch Châu dành nhiều ưu ái cho A. Voznesensky O. Berggolts và M. Lermontov. 

Cầm tập thơ dịch 160 trang trong tay là người biết tiếng Nga tôi cẩn thận đọc từng bài một. Đọc thơ là phải cẩn thận phải nghiêm túc. Đọc thơ dịch càng phải cẩn thận và nghiêm túc hơn.

Vì vậy bài viết này chưa phải là bài nhận xét đầy đủ và toàn diện về "Băng giá đầu đời". Tôi chỉ muốn kịp thời bày tỏ lòng kính trọng và sự khâm phục trước tấm gương lao động nghiêm túc và tài hoa của anh Phan Bạch Châu một ngườì cách đây không lâu đã vượt qua căn bệnh hiểm nghèo trở về với gia đình với bè bạn và với thơ! 

Ai đã từng dịch thơ đều hiểu rằng dịch thơ là vô cùng khó. Phải hiểu được đến tận cùng bài thơ gốc. Phải giỏi tiếng mẹ đẻ. Và phải có tâm hồn thơ thì mới có thể dịch thơ được.

"Băng giá đầu đời" là tên một bài thơ của A. Voznesensky mà anh Phan Bạch Châu dùng để dặt tên cho cả tập thơ dịch. Nguyên nghĩa của nó là "Băng giá đầu tiên". Anh Phan Bạch Châu chuyển nghĩa thành "Băng giá đầu đời" thật là đúng và thoát.

Đó là một ví dụ nhỏ cho thấy dịch giả đã lật đi lật lại từng con chữ đã mất rất nhiều công sức cho việc đạt đến một phương án "chuyển ngữ" mà dịch giả đặt mình vào vị trí người đọc khó tính nhất để tự kiểm định. Đây là một tấm gương đáng quý về lao động con chữ. 

Qua những bài mà tôi đã đọc (thành thật nhận rằng tôi chưa đọc hết song ngữ 41 bài thơ) tôi đã nhận thấy anh dịch chuẩn rất tôn trọng nguyên tác mà vẫn Việt hoá được ý thơ và hồn thơ của các tác giả Nga.

 

Bằng những dòng này tôi xin chúc mừng anh Phan Bạch Châu với tập thơ dịch lần này (trước đó anh đã có 4 ấn phẩm là các tập dịch thơ truyện ngắn và tiểu thuyết Nga).

Nhân dịp năm mới Tân Mão 2011 xin kính chúc anh luôn mạnh khoẻ lao động sáng tạo và tiếp tục cho ra đời những tác phẩm có giá trị! 

More...

Câu chuyện bên bàn cờ (2)

By Phan Chí Thắng

Cu Bi ngày một mê cờ tướng. Hở ra một chút là cu cậu gạ gẫm ông đánh cờ. Bi đang nhăn trán suy nghĩ vì gặp nước bí thì cu em mới hai tuổi rưỡi chạy đến xin chơi chung:

- Anh cho em một miếng!

Cu Tý chỉ biết nói câu xin ăn chưa biết xin cái khác nên hễ xin gì nó cũng “Cho em một miếng” như thế.

More...

Người hay giả vờ

By Phan Chí Thắng

Lão Hâm rỗi hơi ngồi chơi xếp chữ. Lão chơi theo kiểu của lão là tìm những cặp tính cách đối nghịch.

-   Thành thật và giả dối

-   Chân thật và điêu toa

-   Bộc trực và kín đáo

-   Nồng nhiệt và lạnh lùng

-   Sâu sắc và hời hợt

-   V.v.

More...

Trận đánh mang bí số “Noel72”

By Phan Chí Thắng

(Nhân dịp ngày 22/12 và lễ Noel 2007 tôi phóng tác truyện này tặng các bạn NTT HL TN và các bloggers Hà nội.
Mới chỉ 3 năm trôi qua mà hai trong số 4 nhân vật trong truyện đã không còn chơi trên vnweblogs nữa!
Hôm nay ngồi buồn nhớ bạn nên nhắc lại truyện này)

Trưa ngày 24 tháng 12 năm 1972 một chiếc xe Jeep lao vun vút trên đường đến cứ điểm Y nằm trên cao nguyên Trung phần để lại phía sau những đám mây bụi đỏ ngầu. Sau tay lái là viên trung uý đẹp trai Hà Linh cười nói luôn miệng không bận tâm đến bộ quân phục may rất vừa người của anh đã bị bụi bám đỏ quệch. Ngồi cạnh trung uý là Tuyết Nga cô em gái của Hà Linh ít ra thì Hà Linh sẽ giới thiệu như vậy với thiếu tá tiểu đoàn trưởng của mình. Tuyết Nga xinh đẹp cặp mắt đẫm một nỗi buồn dịu dàng sâu lắng khoác chiếc áo lính ra ngoài bộ áo dài hở cổ đang rất thời thượng ở Sài gòn lơ đãng ngắm cảnh đồi núi cao nguyên trải ra trước mắt.

More...

Ông tất yếu

By Phan Chí Thắng

Ông tất yếu

Ông Tất yếu sống ở gần nhà lão Hâm. Hễ cứ mở miệng ra là “Quy luật tất yếu!” hoặc ngắn gọn hơn là “Tất yếu!” nên người ta quen mồm gọi ông là Tất yếu.

Mưa to nước dềnh lên. Ông Tất yếu gửi xe đạp nhà người quen đầu ngõ xắn quần lên quá đầu gối lội nước về nhà để lộ hai cẳng chân làm người đi đưởng phải nghĩ là tổ tiên loài người xuất phát từ loài vạc. Vừa lội nước ông vừa lẩm bẩm rằng mưa to cống thoát không kịp thì tất yếu là phải ngập. Nước ngập thì tất yếu phải lội không có gì đáng ngạc nhiên.

More...