Gửi người một ngàn năm sau

       Chính quyền Thành phố Hà Nội bỏ hẳn ý định gửi thư cho Thăng Long một ngàn năm sau hình như do khó xác định nội dung thư gồm những gì.

Với tư cách cá nhân tôi nghĩ mình viết cũng chả ai cấm.

Tạm thời dưới đây là bản thảo bức thư tôi sẽ rất cảm kích nếu bạn đọc đóng góp ý kiến để tôi hoàn chỉnh bức thư đến mức tối đa có thể chẳng gì cũng là thư gửi xuyên thiên niên kỷ?

 

“Bạn thân mến!

Trước hết tôi xin nói rằng khi bạn đọc bức thư này thì tôi đã trên 1000 tuổi nếu tôi còn sống. Tất nhiên là không ai sống được lâu thế nên bạn hãy tin chắc rằng tôi đã thăng từ lâu rồi. Và cũng tin chắc luôn là người chết không bao giờ nói xạo (đúng ra người Thăng Long hay dùng từ “nói dối” hơn nhưng trong trường hợp này dùng từ “nói dối” nghe có vẻ lừa đảo).

Thứ nữa nếu trung bình thế hệ nọ cách thế hệ kia 25 năm thì tính ra bạn sau tôi đúng 40 thế hệ. Biết đâu bạn lại là hậu duệ 40 đời của tôi cũng nên?

 Vậy mà tôi vẫn cứ gọi bạn là “bạn” chả nhẽ lại viết “Chút chít bốn mươi đời thân mến ơi”! – Nghe buồn cười quá?

Hơn nữa gọi nhau là “bạn” cho nó lịch sự. Người Thăng Long nổi tiếng là lịch sự trừ những lúc họ chửi nhau. Mà họ chửi nhau không như cơm bữa  giống các nơi khác đâu nhé họ chỉ chửi trong khoảng thời gian giữa các bữa ăn thôi.

Tôi đoán là ở thời đại của các bạn nghĩa là 1000 năm sau khi tôi viết lá thư này loài người có những tiến bộ khoa học công nghệ khủng khiếp.  Các bạn dùng một loại năng lượng mới mà loài người chúng tôi hiện nay chưa biết đến. Các bạn sẽ có những phương tiện giao thông nhanh tới mức đi từ Hà Nội (tức là Thăng Long đó!) sang Newyork chỉ mất đúng bốn phút.

Tôi cũng đoán là 1000 năm nữa Thăng Long có thể mở rộng đến Bạc Liêu Cà Mau chỉ là huyện ngoại thành. Tôi đoán thế là căn cứ vào tốc độ mở rộng của thành phố hiện nay biết đâu có khi lúc đó Cà Mau cũng nằm trong Thăng Long thành rồi cũng nên? 

Nói thế để thấy chúng tôi không thể nào tưởng tượng được về cuộc sống của các bạn. Các bạn thì lại có thể biết về chúng tôi qua các thư viện điện tử mà chẳng cần phải nhờ đến công tác khảo cổ khá tốn kém và phiền phức làm gì.

Vì vậy tôi xin hạn chế nội dung bức thư này ở những thứ chắc là sẽ không có trong thư viện điện tử của các bạn.

Người dân Thăng Long chúng tôi tự hào về rất nhiều cái nhất của mình. Năm nay kỷ niệm một ngàn năm thành phố Hà Nội đã nằm trong tốp 10 thành phố lớn nhất hành tinh ít nhất cũng là về diện tích các chỉ số khác từ từ chúng tôi cũng sẽ vào top ten sau.

Tôi xin liệt kê một số điểm nhất của chúng tôi:

-  Giống như người dân cả nước người Hà Nội thích đi xe hai bánh. Tục ngữ có cách nói ví von: “Vững như kiềng ba chân” thế nhưng chúng tôi chỉ cần vững ba chân khi đứng ngồi hoặc nằm chứ khi di chuyển chỗ đông người thì lại chỉ dùng hai chân hoặc hai bánh. Mật độ xe hai bánh trên một mét vuông đường của chúng tôi là cao nhất thế giới và đương nhiên là tỷ lệ tai nạn giao thông trên đầu người của chúng tôi cũng vào loại cao nhất.

-  Trong tình hình đó mật độ cảnh sát giao thông chia trung bình trên số ngã tư cũng là cao nhất thế giới. Nếu bạn sinh ra vào cùng thời với chúng tôi bạn có thể thấy ở một ngã tư có đến ba anh cảnh sát giao thông vất vả chỉ huy các luồng xe gồm toàn con rồng cháu tiên phi như người trời hoặc như cướp biển.

-  Hà Nội là thành phố hào hoa nó có chiều dày văn hoá kiến trúc theo kiểu “trăm hoa đua nở” nhà nào muốn nở kiều gì thì nở kiểu đó theo phương châm nhà này khoái mẹ nhà kia nghĩa là nhà này muốn làm bố nhà kia. Nhờ đó Hà Nội mới có những nhà siêu mỏng siêu sâu siêu lênh khênh và siêu lởm khởm.  

-  Các đường phố thì chúng tôi cương quyết không bắt chước bọn thực dân Pháp. Chúng nó làm đường thẳng quá trông rất đơn điệu. Chúng tôi làm đường phải uốn lượn cố tình làm mềm mại không gian đô thị và đó là một cách hạn chế tốc độ giao thông hữu hiệu.

Tôi xin lỗi là điều tôi vừa nêu bạn có thể tìm thấy trong bản đồ Hà Nội năm 2010. Cái mà bạn không thể biết được là vỉa hè Hà nội. Chúng tôi là một thành phố yêu vỉa hè nhất thế giới. Tình yêu đó thể hiện ở hai chỗ. Một là cái gì chúng tôi cũng làm trên vỉa hè hết: buôn bán sửa xe đá bóng giải khát và làm động tác ngược của giải khát. Bạn có hiểu động tác ngược của giải khát là gì  không? Đó nôm na là tè. Tè trên vỉa hè sướng hơn quận công nhiều bạn hãy vào Google tra cụm từ “…vạn đại quận công” là biết ngay ấy mà!

Chỗ thứ hai thể hiện tình yêu vỉa hè là cứ vài năm chúng tôi lát lại vỉa hè một lần. Hà nội là thành phố làm lại vỉa hè nhiều và nhanh nhất thế giới. Vì biết chắc là vài năm sau sẽ làm lại nên công nhân của chúng tôi làm rất chi là tài tử bôi bôi lấp lấp như bà già thoa phấn thoa không khéo gió hơi mạnh một chút là phấn bay lả tả.

Khi sửa vỉa hè thì khách bộ hành phải nhao xuống đường tranh chấp với các loại xe cơ giới trong cuộc đấu tranh “ai thắng ai” bất phân thắng bại. Cuộc đấu tranh này càng trở nên khốc liệt khi vỉa hè đang thay áo mà đường phố thì bị con ả Thị Đào ra tay đào bới. Tôi đảm bảo rằng các bức ảnh vệ tinh chụp đường phố Hà Nội thời chúng tôi có phản ảnh rõ tình trạng đào bới tôi chỉ muốn giải thích cho bạn và các bạn của bạn rõ nguyên nhân tất cả là do cái con mụ Thị Đào lẳng lơ đó mà thôi.

-  Hà Nội là thành phố có nhiều hồ nhất thế giới theo thống kê mới nhất chúng tôi (đã mở rộng) có tất cả là 117 hồ to nhất là Hồ Tây bét nhất cũng rộng một vài ha (cái này đọc là “écta” tuy vậy có cô phát thanh viên Đài Truyền hình Việt nam vẫn xướng  là “ha” viết sao đọc vậy mà cứ như sắp cười ha ha vậy!) bé nữa thì không tính lúc đó chúng tôi gọi là ao.

Trong số 117 hồ nói trên gần 100 hồ đang kêu là sắp chết. Hồ mà cũng sợ chết mới là hay chứ?

Ở Hồ Gươm hay còn gọi là Hồ Hoàn Kiếm có cụ Rùa 500 tuổi cụ này là thần Kim Quy nhận lại thanh gươm từ tay Lê Lợi sau khi Lê Lợi dùng thanh gươm này để đánh thắng giặc ngoại xâm. Chúng tôi rất mong không có một lần nào nữa cụ lại phải trao gươm thần ý là mong chẳng bao giờ phải đánh giặc ngoại xâm nữa. Sợ nhất là giặc nội xâm mà giặc nội xâm thì gươm thần vô tác dụng.

Thư đã dài tôi kể sơ sơ mấy cái nhất của Hà Nội để bạn thấy chúng tôi có nhiều niềm tự hào lắm song đức khiêm tốn không cho phép chúng tôi nói dài về những cái nhất của mình mà có nói ra chắc gì bạn đã tin ví như việc bác sĩ ăn tiền bệnh nhân học sinh đánh thầy giáo hay nguyên cả cái Bộ giáo dục ra một văn bản có chỗ sai rồi kêu là do lỗi đánh máy…

Không phải vì tôi không đủ tiền thuê đúc một khối bê tông bỏ bức thư này vào trong đó để đúng 1000 năm sau bạn đập khối bê tông ra xem mà tôi sợ thợ họ ăn bớt vật liệu mới vài chục năm khối bê tông đã nát vụn thì phí công.

Tốt nhất là tôi gửi qua Bưu điện Bờ Hồ theo cung cách làm ăn của họ chắc cũng phải 1000 năm sau thư mới đến tay người nhận.

Người viết thư

Lão Hâm đã ký”

   
 

  

ĐINH THƯỜNG

Bác Hâm nên bổ sung vào lá thư tiểu sử của bác để 1000 năm nữa có giải "Lô - ben" về viết thư cho hậu thế khi tặng giải người ta tặng đúng cho bác đề phòng lúc ấy lắm kẻ tranh công khó phân xử.

hoalucbinh

Gữi lão Hâm.
Số đo của ta có ngay: 60-90-60.
Thân ái

pcthang

Người 40 đời sau HLB thân mến!
Thư trước ta gửi "bạn" chung chung thư này khi đã biết rõ tên tuổi của ngươi rồi ta xưng hô khác đi như vậy cho nó thân thiết nhé?
Lá thư của ngươi ta nhận được và đọc ngay. Nó khá dài. Ta cảm ơn ngươi về điều đó mặc dù biết là ngươi chỉ nghĩ roẹt một cái trong đầu là máy tính đã tạo ra ngay lá thư ngươi gửi cho ta.
Khá khen là gần một ngàn năm trôi qua mà tiếng Việt của ngươi vẫn chuẩn hay máy tính của ngươi sử dụng có cả phần mềm tiếng Việt năm 2010?
Qua miêu tả của ngươi ta thấy xã hội văn minh nơi ngươi sống quá chán. Ta đi đến kết luận là dưt khoát phải kìm hãm sự phát triển dứt khoát không tiến lên văn minh hiện đại giữ nguyên hiện trạng càng lâu càng tốt.
Hu hu nhưng đằng nào thì một ngàn năm sau mọi chuyện đều sẽ tệ hại như ngươi miêu tả đằng nào thì xã hội vẫn cứ nhích dần đến văn minh?!
Qua thư của ngươi ta thấy yêu cuộc sống của ta hơn và như ngươi nói: "yên tâm sống khoẻ". Cảm ơn ngươi rất nhiều! Đó còn hơn cả liều thuốc tiên.
Hãy nhận lấy từ ta niềm đau xót khôn cùng khi thấy ngươi người mỏng vì không cần tim gan thận bao tử gì hết… chỉ cần có mã nối mạng vào mạch chính ở nhà là sống khoẻ. Vì thế không ai còn đường cong nào để tưởng tượng. Mắt của đàn ông tụi tôi vì thế bé tí mắt lươn mắt chình hết.
Ước gì ngươi có thể vặn máy thời gian bay vù về đây với chúng ta. Chúng ta sẽ cho ngươi tất cả các bộ phận trong cơ thể (mỗi người góp một thứ tốt nhất của mình)) và thế là ngươi sẽ trở thành người đẹp nhất khoẻ nhất trong số chúng ta.
Ngươi gửi trước các số đo để chúng ta sớm chuẩn bị nhé. Viết ngắn gọn thôi ví dụ viết 90-100-90 là bọn ta hiểu hết.
(Nói thêm là mắt đàn ông chúng ta toàn tròn vo như hòn bi!)
Thân ái!
Lão Hâm

hoalucbinh

Kính gửi lão Hâm. Đầu tiên xin báo cho lão là thư ;lão đến từ hơn 1 năm trước tức là chỉ 999 năm thôi lão đã nghi oan cho bưu điện Bờ Hồ rồi. Chưa có nhiều tài liệu về lão nhưng tôi biết nhưng tôi dám cá 100 ăn 3 là lão đã qua đời. Tuy vậy tôi vẫn viết thư hồi âm cho lão bởi thời tôi người ta có thể quay ngược thời gian để bà lão 60 mặc áo hai dây đi bụi suốt đêm cho cậu trai 15 khề khà bên chai rượu há gì một bức thư không thể quay lại 1000 năm cho dù 1000 năm Thăng Long đi nữa.
Sở dĩ tôi bức xúc viết lá thư này vì tôi nghĩ lão đã quá tham lam sống trên đống vàng mà không biết. Tôi biết ngày ấy lão và xã hội lão như thế nào qua một cú click vào bất cứ bờ tường nào dọc đường nhưng lão không thể biết xã hội tôi ra sao nên tôi buộc phải dùng ý nghĩ điều khiển bàn phím viết những việc sau đây.
Thứ nhất lão thật không thông cảm với lực lượng CSGT thời lão bét ra họ cũng có biểu hiện hỉ nộ ái ố. Thời tôi CSGT mặc áo giáp sắt che kín từ đầu đến chân tiền bạc được đút vào khe hở dưới áo nên chuyện giao lưu tình cảm với người phạm tội không thể diễn ra.
Thứ hai thời lão có nhà siêu mỏng thời tôi có người siêu mỏng. Ai chán hơn ai. Những người này mỏng vì không cần tim gan thận bao tử gì hết…chỉ cần có mã nối mạng vào mạch chính ở nhà là sống khoẻ. Vì thế không ai còn đường cong nào để tưởng tượng. Mắt của đàn ông tụi tôi vì thế bé tí mắt lươn mắt chình hết.
Thứ ba nghe nói thời lão có vỉa hè có hồ có lá xanh. Những cái này tôi phải truy rất lâu mới ra hoa ra lá xanh là cái be bé lắc lư trên cành lâu lâu lại rụng thay cái khác bé hơn cái cũ ư. Thay hoài đến thời tôi không còn nhìn thấy nữa. Nghe nói có điều này cũng do Lâm tặc thời lão mà ra.
Xã hội của tôi như thế tôi còn chưa than. Lão thì sướng hơn tiên ông. Nào là vui vẻ với những bạn bè chưa nhìn thấy mặt (thời tôi ở đâu cũng thấy nhau ngay nên chán ngay) nào là du hí tắm biển trèo đèo (thời tôi làm thế người ta gọi là ngu hậu hiện đài cứ bảo máy móc 1 tiếng thì lên vũ trụ cũng chỉ 2 giây) thứ ba các cô gái thời bác biết làm nũng có đường cong (thời tôi ai cũng cười mênh mông vô định cả ngày người vuông vức cứng cáp nhưng cây bê tông). Thời lão có bưu điện mà bỏ thư để hưởng cái thú chờ đợi thế mà lão lại chê bưu điện Bờ Hồ (thời tôi chả ai viết thư mà bỏ nghĩ gì trong đầu người khác click 1 cái nó hiện ra hết)…
Còn nhiều nữa nhưng tôi không dám nói tiếp vì tôi ghen tỵ với thời lão vô cùng. Vì vậy mong lão yên tâm sống khoẻ.
Thân ái

thanh thuy

@Anh PCT !

Cảm kích trước lá thư này!Chúc mừng người dám viết thư gửi người một ngàn năm sau.
Thư rất chi là khái quát và có tinh thần TRÁCH NHIỆM!he he...

pcthang

Gửi Hoàng Thái
Anh viết dài ghê tôi mà viết dài thế thì phải mất ít nhất 30 phút chưa tính thời gian suy nghĩ trước đó.
Tôi xin trình bày lại ý của tôi đã viết trong bài:
1. Mong không có ngoại xâm để thần Kim Quy khỏi phải trao gươm thần.
Nghĩa là gươm thần luôn thiêng khi dùng để chống giặc ngoại xâm.
2. Gương thần không có tác dụng với giặc nội xâm chăng? Ý tôi là giặc nội xâm còn đáng sợ hơn nhiều so với giặc ngoại xâm và chỉ khi nào chúng ta chia rẽ chúng ta yếu thì giặc ngoại xâm mới có cơ hội đánh được chúng ta.
Tôi thấy về cơ bản tôi và anh cùng có quan điểm giống nhau bày ra chuyện cá cược là lấy cơ mời nhau một bữa thôi nhỉ?

pcthang

Gửi Lão Chập
Lão tài nhỉ cảm ơn lão bổ xung rất nhiều mục. Lão ở đâu để hôm nào Hâm tôi xin được mời lão một ly bia?

pcthang

Gửi anh NVA
Một con người một doanh nghiệp và nói lớn hơn là cả một dân tộc nếu biết nhìn thấy những yếu kém của mình thì con người đó doanh nghiệp đó dân tộc đó sẽ tiến bộ.

hoàng thái

Gứi Bác

tôi thấy thật thú vị khi quay lai tủ tư liệu 1000 năm của tác giả nên ngồi phúc đáp cùng lão cho việc cá cược 1000 năm sau haaaaaaaaaaaa:
Tác giả không phải sợ “Gươm Thần” mất thiêng cho đến 1000 năm sau đâu chỉ tính bằng những con số nhỏ nhất của hàng trăm năm là quá được rồi. Quan trọng là phải linh thiêng giai đoạn nào và trao như thế nào để Hà nội mãi là Hà nội tránh sự tan hoang. Nếu không biết chừng Hà nội phải vào Cà Mau để xây dựng thủ đô cho mình chứ không phải mở rộng như tác giả đề cập cũng nên. Chẳng may nếu điều này xảy ra thì vẫn có khả năng tác giả không thua cược vì “Gươm Thần” chưa kịp linh thiêng thì thằng giặc bên canh đã đến nếu vậy thì chúng ta không có hậu duệ ở Hà nội 1000 năm sau đâu.
Tác giả sợ "gươm Thần" mất thiêng chứ tôi thì tin “Gươm Thần” biết sợ điều đó nên sẽ phải phát linh cho hậu duệ chứ! Người Việt luôn đặt niềm tin vào sự linh thiêng của “Gươm Thần” cho hậu duệ nên chẳng gì phải sợ. Từ đó cho thấy phần lớn tác giả sẽ thua cược vì điều “sợ” của tác giả!
Tác giả chuẩn bị ngay từ bây giờ đi là vừa một bữa rượu gồm những món nhậu đặc sản của Hà nội ở thời điểm hiện tại cho cuộc rượu 1000 năm sau nhé!Tôi cũng chuẩn bị nếu tôi thua cuộc nhưng quả thực điều này xảy ra thì anh em mình không được phép ngồi trên đất “Thăng Long” 1000 năm sau để nhậu nữa và ngay từ bây giờ tôi không biết chọn đặc sản vùng quê nào của người Việt mà 1000 năm sau vẫn tồn tại. “Nghĩ đến điều này tôi chỉ muốn uống say từ bây giờ cho đến khi không may bữa rượu đó xảy ra”!
Chia vui cùng tác giả!

hoàng thái

tôi thấy thật thú vị khi quay lai tủ tư liệu 1000 năm của tác giả nên hôm nay ngồi phúc đáp cùng lão cho việc cá cược 1000 năm sau haaaaaaaaaaaa:
Tác giả không phải sợ “Gươm Thần” mất thiêng cho đến 1000 năm sau đâu chỉ tính bằng những con số nhỏ nhất của hàng trăm năm là quá được rồi. Quan trọng là phải linh thiêng giai đoạn nào và trao như thế nào để Hà nội mãi là Hà nội tránh sự tan hoang. Nếu không biết chừng Hà nội phải vào Cà Mau để xây dựng thủ đô cho mình chứ không phải mở rộng như tác giả đề cập cũng nên. Chẳng may nếu điều này xảy ra thì vẫn có khả năng tác giả không thua cược vì “Gươm Thần” chưa kịp linh thiêng thì thằng giặc bên canh đã đến nếu vậy thì chúng ta không có hậu duệ ở Hà nội 1000 năm sau đâu.
Tác giả sợ "gươm Thần" mất thiêng chứ tôi thì tin “Gươm Thần” biết sợ điều đó nên sẽ phải phát linh cho hậu duệ chứ! Người Việt luôn đặt niềm tin vào sự linh thiêng của “Gươm Thần” cho hậu duệ nên chẳng gì phải sợ. Từ đó cho thấy phần lớn tác giả sẽ thua cược vì điều “sợ” của tác giả!
Tác giả chuẩn bị ngay từ bây giờ đi là vừa một bữa rượu gồm những món nhậu đặc sản của Hà nội ở thời điểm hiện tại cho cuộc rượu 1000 năm sau nhé!Tôi cũng chuẩn bị nếu tôi thua cuộc nhưng quả thực điều này xảy ra thì anh em mình không được phép ngồi trên đất “Thăng Long” 1000 năm sau để nhậu nữa và ngay từ bây giờ tôi không biết chọn đặc sản vùng quê nào của người Việt mà 1000 năm sau vẫn tồn tại. “Nghĩ đến điều này tôi chỉ muốn uống say từ bây giờ cho đến khi không may bữa rượu đó xảy ra”!
Chia vui cùng tác giả!

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'2432','ifdl4t6cg82gaqpkuqj0rtfi95','0','Guest','0','54.162.239.233','2018-09-22 06:27:02','/post/2432/225804')